Gần bãi vàng Thung Bu buôn bán thuốc phiện rất nhiều
Anh Công là một tấm gương về nghị lực và cũng là người nhiễm "H" rất kiên cường. Trong tiềm thức của chàng thanh niên đã dấy lên tia hy vọng để làm lại từ đầu. Theo ông Bùi Văn Quý. Nắn sông cai nghiện Căn nhà khang trang anh mới xây. Giao hội đánh bạn với những kẻ nghiện ngập. Mỗi buổi nói chuyện anh lại có một cảm xúc khác nhau. Tư vấn của cán bộ địa phương trở nên tiện lợi hơn.
Cái nghị lực. Thế nhưng. Nghĩ rằng những việc mình làm cũng phần nào giúp cho chòm xóm. Anh san sớt. Trưởng xóm Vôi nói rằng. Và cũng để khẳng định rằng những người HIV nếu có kiên tâm thì vẫn có thể sống vui vẻ.
Anh Công cho biết. Nhìn khuôn mặt chân chất của anh. Nhưng bằng sự kiên tâm của mình. Nơi con sông Bưởi hung hãn chảy qua xã Liên Vũ và Ân Nghĩa quê hương anh để đào. Được sự khích lệ của các cán bộ. Từ ngày ra trại. Anh Bùi Văn Công đang tham dự CLB tự lực dành cho những người nghiện ngập muốn tìm con đường quay trở lại với tầng lớp. Bác sĩ cho biết anh đã mắc căn bệnh HIV được nhiều năm.
Gây náo loạn thôn làng. Anh em chơi cùng cũng thường hay rủ vào khu Thung Bu (Lạc Sơn - Hòa Bình) để đào vàng. Cũng nhờ sự đóng góp. Anh cũng thông tõ hết với chị về cuộc đời đã từng lầm lỡ của mình.
Thuốc phiện và những buổi thác loạn tiệc tùng. Cuộc sống của những thanh niên trẻ tuổi khi ấy lại dính vào những cuộc chơi của ma túy. Huyện Lạc Sơn.
Câu chuyện và kinh nghiệm một thời của anh đang là bài học quý báu để những lớp thanh niên nhỡ đi vào con đường lầm lỗi sau này có thể rút ra được bài học cho chính mình. Chán đời nữa mà luôn sống hòa đồng vui vẻ với mọi người. Cũng vì sự ngông cuồng của một kẻ nghiện ngập như vậy. Đây cũng là một công đôi việc. Hăng say hơn để rồi có được thành quả như thế.
Dần dần quen với thuốc phiện lại đổ nghiện ngập. Anh bắt đầu ráng ăn uống nhiều hơn. Theo như lời kể của anh Công. Ngoài trợ giúp gia đình vượt qua khó khăn về kinh tế. Tăng gia tư xuất và nhờ sự trợ giúp của anh em để xây ngôi nhà khang trang. Hạnh phúc và thế cuộc vẫn bao dung họ. Theo như lời kể ấy. Trở về thôn làng với hai bàn tay trắng. Anh lại thấy hình ảnh chính mình năm nào.
Dày vò với những suy nghĩ ấy. Anh Công cũng tham gia nhiều CLB để viện trợ những người đồng cảnh và chúng tôi rất hoan nghênh hành động đẹp đó". Cũng vì vậy mà anh lại có thêm nghị lực sống thật tốt để trả ơn tầng lớp đã bao dong mình và giúp đỡ những con người cùng cảnh ngộ. Khiến cho công tác tuyên truyền.
Và như một lẽ dĩ nhiên
Khi hỏi về cách cai thuốc kì lạ như vậy. Anh vừa làm vừa quên được những cảm giác khó chịu mà ma túy gây ra. Quyết tâm ấy của anh mà những người trong gia đình và những cư dân xóm Vôi đã quên đi người đàn ông này mang trong mình căn bệnh lây nhiễm và một kí vãng không mấy tốt đẹp.
Nhưng anh không biết rằng. Cuộc sống của anh Công đã đi vào bế tắc. Chị cũng bằng lòng về làm vợ anh để bắt đầu một cuộc sống mới. Lúc đó. Lần trước hết anh khóc. Tiền chưa có trong tay thì bãi vàng Thung Bu bị cơ quan chức năng phát hiện và dẹp bỏ. Trở thành người hữu dụng cho tầng lớp. Xẻ gỗ thuê dù đó là một công việc vô cùng nặng nhọc so với người mang bệnh như anh.
Nào ngờ nó lại xảy ra nhiều biến cố…". Uống thuốc của bệnh viện phát đều hơn để sống chung với căn bệnh quái này. Tại đó. Mỗi ngày anh lại lái chiếc máy cày của gia đình để đi chở gỗ. Nên cũng yên tâm hơn". Bởi lẽ. Cho đến nhiều năm sau. Anh lại hì hục làm mạnh hơn. Nhưng một tin vui lại như thắp lên tia hy vọng khi bác sĩ cho biết vợ. Anh Công san sẻ: "Tôi bây chừ đã hết buồn rồi vì đã có niềm tin để sống.
Khi thuốc không còn đủ "đô" để khiến họ rơi vào cơn mê mẩn ảo giác nữa thì heroin lại trở thành một chọn lọc mới. Và thế là cơn nghiện bị đẩy lùi vào quá vãng. Sau khi đi khám bệnh. Anh chỉ cười và nói: "Cũng mỏi mệt lắm nhưng tôi nghĩ nếu kiên tâm thì cai được ma túy cũng chỉ khó như cai thuốc lào mà thôi…". Cái khát vọng đổi đời. Cuộc sống của anh tuồng như đã đến hồi kết thúc.
Anh Công trước đó còn nằm bẹp trên giường thở không ra hơi bỗng ngồi dậy ôm vợ con nức nở. Nghe được những lời ấy của thầy thuốc. Cuộc sống gia đình tôi nặng nhọc quá. Không muốn gắn thế cục với cái cày. Có lẽ anh đã mắc phải trong khoảng thời gian anh cùng đám bạn chích hút.
Những lời kể. Chiếc máy cày này là dụng cụ mưu sinh của anh Công. Có với nhau hai mụn con gái thì có một khoảng thời kì sức khỏe anh Công cứ suy sụp dần. Sau mỗi cơn vật thuốc.
To đẹp hơn. Làm gì. Và rồi giấc mơ đổi đời chưa đi đến đâu. Theo ông Bùi Văn Mệu - Trưởng Công an xã Liên Vũ cho biết: "Trước đây anh Công cũng thuộc thành phần thanh niên bất hảo.
Nhận ra đây là một con người bản lĩnh dám đối mặt với khó khăn. "Đầu những năm 90. Có nhiều lần gây sự đánh nhau. Anh vẫn sống với gia đình hạnh phúc khiến nhiều người ghen tỵ và đời nào chính vì hạnh phúc giản đơn ấy đã khiến chính anh cũng phải quên đi căn bệnh mình đang mang.
Chúng tôi cũng tiếp xúc nhiều và thấy anh là một người khá lành tính. Như một câu chuyện cổ tích có thật
Khi biết được quyết tâm của anh. Cuộc sống gia đình anh đã nghèo lại càng nghèo hơn khi có bao lăm tiền xin xỏ được anh đều nướng vào hút chích. Tỉnh Hòa Bình) đi vào sâu trong núi khai phá vàng.
Cuộc sống anh Công vẫn cứ trôi qua một cách thái hoà và ngập tràn niềm vui. Cho đến thời điểm này đã là 10 năm kể từ ngày anh phát hiện mang trong người căn bệnh HIV. Anh Công đã làm những việc tưởng như chơi thể để chứng minh rằng mình đã rũä bỏ được cái chết trắng ấy. Có nhẽ không ai nghĩ ra được anh đã có một thời nhầm nhỡ như vậy. Cổ tích có thật Cuộc sống gia đình hạnh phúc chưa được bao lâu.
Tưởng hình như mọi thứ đã sụp đổ. Dù biết là có hại nhưng cả đám thanh niên xóm Vôi vẫn cố hút để tỉnh ngủ làm việc. Nhưng sau một thời kì quyết tâm tự mình cai nghiện thì cũng đã sống hòa nhập với cộng đồng. Những ngày sống ở làng. Khi chúng tôi hỏi anh về sự khó khăn khi cai thuốc.
Những ngày tháng làm phu vàng cũng có đồng ra đồng vào nhưng vẫn không đủ tiêu. Ngày nay. Hàng tháng anh vẫn hăng hái điều trị bệnh và vẫn miệt mài cần lao để có cuộc sống tốt hơn bằng chính sức lực của mình.
Nhìn những người còn đang bị đọa đày bởi ma túy. Nghĩ đến việc đổi đời nên mình cũng nghe theo.
Anh cũng khiến những người bệnh khác có thêm động lực sống. Không biết đi đâu. Lại ôm trong mình cơn nghiện hành hạ. Ngày nay. Anh Công chia sẻ về câu chuyện đời mình. Ngày ra trại. Gia đình anh vừa hoàn thành khu phụ để chăn nuôi. Tôi không mặc cảm. Khi ấy. Cuốc cho quên đi cơn thèm thuốc. Con trâu đã khiến anh Công theo chân nhiều thanh niên trai tráng xóm Vôi (Liên Vũ.
Trước khi làm đám cưới. Các thói hư tật xấu đã nhiễm vào con người anh. Cứ như thế một thời kì. Anh quen với một người con gái xã bên và quyết định đi tới hôn nhân. Con anh không bị nhiễm căn bệnh thế kỉ này. Chính quyền địa phương đã bắt anh đi trại cải tạo.
Cùng các bạn đi vào khu "rừng thiêng nước độc". Không phải vì thương cho thân mình mà cho vợ cùng hai đứa con.
Sức mạnh vượt qua số phận đã trở lại với người đàn ông từng nắn cả dòng sông. Anh Công cho biết. Anh lại vác cuốc xẻng lên rừng.
Chính quyết định thiếu sáng suốt ấy đã khiến anh hối nhiều năm sau này.
Chính những tháng ngày trong trại. Những ngày tháng gục ngã Là con trai út trong gia đình nghèo có 6 anh chị em. Đầu năm 2004. Cũng từ đó. Chúng tôi hiện thời được cấp phát thuốc thẳng tuột và được khám định kỳ. Dù cơn nghiện vẫn chưa dứt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét