Ngoại giả, năm 2013 Nhà Trắng đề nghị Quốc hội cung cấp 3,8 tỷ đô la cho sự phát triển của các phương tiện bay không người lái mới, 8 tỷ đô la cho hệ thống không gian vơi mục đích quân sự, 11,9 tỷ đô la cho sự phát triển của khoa học, công nghệ quân sự
000 quân và 100 nghìn quân dự bị. Chính sách của Mỹ trong khu vực ATP là hướng vào việc loại bỏ và ngăn chặn các rào cản hiện này và mai sau cho lợi ích của Hoa Kỳ. Như vậy, Trung Quốc đang ngăn chặn khả năng răn đe hạt nhân của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, trong dài hạn, tình huống như vậy có thể sẽ xảy ra. V). Trong khi đó Trung Quốc từng bước củng cố vị thế của mình tại Myanmar, Indonesia, Đông Timor, Bangladesh, Cộng hòa quần đảo Fiji và các nơi khác trong khu vực.
Nhưng cần lưu ý rằng kể từ năm 2006, khối lượng nhập khẩu khí giới cho Trung Quốc giảm đáng kể (3,778 tỷ đô la Mỹ vào năm 2006, 1,47 tỷ USD trong năm 2007, 1,241 tỷ trong năm 2008).
Kết luận Tình hình chính trị và kinh tế trong khu vực châu Á - yên bình Dương vẫn chịu ảnh hưởng của Hoa Kỳ, nhưng được xác định bởi sự cạnh tranh ngày càng tăng giữa Mỹ và Trung Quốc. Trung Quốc cho thấy sự sẵn sàng hơn để cung cấp các nguồn lực để đảm bảo sự ổn định và an ninh trên thế giới nói chung. Ngoài không quân có 1. 855. Các văn bản của chiến lược quốc phòng mới nói rằng “Hoa Kỳ sẽ đảm bảo có thể hoạt động hiệu quả ở những địa điểm trên trái đât, để duy trì ảnh hưởng của mình, dù rằng can thiệp vào đó có khó khăn như thế nào đi nữa”.
Lực lượng hải quân của Mỹ và Trung Quốc trên yên bình Dương. 755. Thay vào đó, tập trung phát triển khí giới, dụng cụ chiến tranh trên không gian mạng và các công cụ bay không người lái (UAV). Rõ ràng là Washington không thể không quan tâm đến và sự hiện diện ngày càng tăng về kinh tế và quân sự của Trung Quốc, thế tất sẽ dẫn đến gia tăng ảnh hưởng chính trị của Bắc Kinh trong khu vực ATP.
Điều này sẽ làm mất dần quyền lực kinh tế và địa vị chính trị không chỉ trong khu vực ATP mà con lan rộng ra toàn cầu của Mỹ.
Ngoài các thành phần của hệ thống phòng vệ hoả tiễn trên biển trong khu vực ATP Mỹ còn lắp đặt radar tầm gần và xa trên đất liền. Bộ trưởng Quốc phòng Panetta đã nói đến sự cần thiết phải thu hẹp và cắt giảm biên chế quân đội, cũng như các quan chức khác của chính quyền Mỹ thông tin rằng do khó khăn tài chính sẽ giảm chi tiêu cho Hải quân từ 10% đến 15% trong thập kỷ tới.
Phát triển trong khu vực ATP mang đặc điểm hội nhập lẫn nhau, được đi kèm với sự hình thành và tăng cường của các tổ chức kinh tế và chính trị đa phương (ASEAN, SAARC, ARF, APEC, SCO, BRIC, ASEAN +3, ASEAN +6, quan hệ tam giác "Trung Quốc-Nhật Bản-Hàn Quốc","Nga-Ấn Độ-Trung Quốc", v.
Theo công bố trong mỏng tháng 3 năm 2008 của Bộ Quốc phòng Mỹ cho Quốc hội kết luận rằng quờ quạng những thay đổi trong quân đội Trung Quốc là nhằm vô hiệu hóa ưu thế quân sự - kỹ thuật của Mỹ ở thanh bình Dương tiếp giáp với bờ biển của Trung Quốc. Quân dự bị là 40 nghìn người. Với sức mạnh ngày một tăng của hải quân Trung Quốc đang phát triển và tăng cường tuyến phòng ngự biển đảo.
Tiêu biểu là việc mở mang khu vực ảnh hưởng địa chính trị của Trung Quốc với việc khai triển sức mạnh quân sự của mình vượt ra ngoài đại lục để bảo vệ ích của mình tại các khu vực ven biển. Khu vực châu Á - yên bình Dương kiên cố là địa điểm lý tưởng cho việc triển khai hệ thống phòng ngự tên lửa toàn cầu của Mỹ trên biển và trên lục địa.
Vấn đề xuất, du nhập khí giới Các nhà xuất khẩu khí giới lớn nhất của trên thế giới là Nga và Hoa Kỳ. Trong phạm vi cộng tác quân sự giữa Mỹ và Nhật Bản đã ký kết thỏa thuận về việc thành lập một hệ thống phòng vệ hoả tiễn ở giang san này, và xây dựng một loạt các tàu khu trục Arleigh Burke, lớp tàu khu trục với Aegis, cung cấp hệ thống chống tên lửa ở Nhật Bản (BHSS) Patriot PAC-3.
Theo bẩm của Bộ Quốc phòng Hoa Kỳ, tỷ lệ vũ khí đương đại của PLA trong 2000/2004/2008/2010 với hạm đội tàu chiến là 3/7/25/26 %, tàu lặn 8/9/50/57 % , trong Không quân 2/10/20/25 %, Quân chủng Phòng không 5/10/34/40 %. Theo các chuyên gia của Nga, Trung Quốc, các sửa đổi đối với ngân sách quốc phòng của Mỹ để đề đạt quá trình chuẩn bị của Hoa Kỳ vào một cuộc Chiến tranh Lạnh mới.
Trong cấu trúc của Hải quân Hoa Kỳ có các loại tàu chiến Ticonderoga (tàu tuần dương 22 Uro) và Arleigh Burke (60 tàu khu trục), được trang bị với các thành phần hệ thống Aegis, hệ thống phòng vệ hoả tiễn toàn cầu trên biển.
Cùng với điều này, phiên bản mới nhất của "Sách trắng về Quốc phòng của Trung Quốc", nói về chính sách và các thuyết lí quân sự chiến lược của giang sơn, những mối đe dọa chính và các thách thức đối với Trung Quốc trong khu vực và trên thế giới như là chủ nghĩa khủng bố quốc tế, phổ biến khí giới hủy diệt hàng loạt và đích nhà nước hợp nhất giang san.
Thuyết giáo quân sự mới được tuyên bố từ bỏ quan điểm bố trí lực lượng quân đội mà có khả năng dự cùng lúc hai cuộc chiến tranh lớn. Số lượng đầu đạn hạt nhân của Trung Quốc, có thể bắn trúng đích ở Mỹ là rất hạn chế - không quá 30 đơn vị (hoả tiễn đầu đạn đơn loại CSS -4, DF- 31 và DF- 31A).
Lực lượng vũ trang Trong thập kỷ đầu tiên của thế kỷ XXI, Trung Quốc đã giảm đáng kể biên chế số quân trong quân đội với 3.
Còn Trung Quốc, từ năm 2002 đến năm 2009 đã tăng tiêu quân sự theo xếp hạng thế giới từ 7 lên vị trí thứ 2.
Tuy nhiên, theo các nhà phân tách, Trung Quốc vẫn muốn mua các thiết bị tiền tiến của Nga như IL- 476 (biên chế trong quân đội Nga vào năm 2012 ), Su- 35 và S-400.
Sự găng ở một số nơi trong khu vực ATP vẫn bế tắc như Bắc và Nam Triều Tiên, vấn đề Đài Loan, quần đảo Senkaku (Điếu Ngư). Theo ước lượng SIPRI, tiêu pha quân sự thực tại của Trung Quốc nhàng nhàng nhiều hơn gấp đôi theo mỏng của Bắc Kinh. Cùng với công việc phòng chống bạo loạn, vũ trang lật đổ, bảo vệ ổn định tầng lớp. Chính sách đối ngoại của Trung Quốc, không theo truyền thống là liên tưởng đến nghĩa vụ liên minh cứng nhắc và thành tích theo định hướng mà trên hết là lợi.
Ước tính của Bộ Quốc phòng Mỹ trong năm 2009, Hải quân Trung Quốc có 260 tàu, trong đó có 75 tàu chiến chủ đạo và hơn 60 tàu lặn.
Chiến lược quân sự mới của Mỹ nhằm kềm chế Iran (và Trung Quốc) bằng cách tăng cường sự hiện diện quân sự của Mỹ trong vùng Vịnh Ba Tư và Biển Đông, cũng như phát triển, trang bị dụng cụ chiến tranh bất đối xứng (điện tử hoặc không gian mạng, tên lửa đạn đạo và hoả tiễn hành trình, hệ thống phòng ngự hoả tiễn).
NP (Theo eurasian-defence. Ru). Nạm chính trị của hồ hết các nước thuộc khu vực ATP với mục đích để thực hiện cách tân kinh tế triệt để nhằm tạo điều kiện tiện lợi nhất cho phát triển kinh tế ở các cấp độ khác nhau (quốc gia, khu vực, toàn cầu). Chúng ta đều biết rằng, tham vọng chính trị của Trung Quốc không chỉ trong khu vực mà Bắc Kinh còn muốn trở thành một siêu cường trên quy mô toàn cầu.
Sửa đổi ngân sách quốc phòng của Mỹ trong năm 2012, trong thực tại, Hoa Kỳ đã phản chiếu việc chuẩn bị một cuộc chiến tranh lạnh mới, mục tiêu cốt tử là tại khu vực châu Á - thanh bình Dương. Chi tiêu quân sự của Nga tăng trong thập kỷ trước nhất của thế kỷ XXI hơn 5 lần, với 9,63 tỷ đô trong năm 2000 lên 53,33 tỷ đô trong năm 2009, tại Úc, New Zealand tiêu xài quốc phòng cũng tăng hơn 2 lần trong 10 năm qua.
Vì vậy Nhật Bản dự định từ năm 2011 đến năm 2015 ngân sách để nâng cấp lực lượng phòng vệ lên tới 284 tỷ đô la với kế hoạch mua 5 tàu lặn, ba tàu khu trục, 12 máy bay chống chọi và 10 tàu bay cọ. Do tầm quan yếu ngày một tăng của khu vực châu Á - thăng bình Dương trong nền kinh tế toàn cầu, tăng trưởng sức mạnh của Trung Quốc được xem như là một thách thức đối với an ninh của phương Tây và ảnh hưởng của Mỹ, không chỉ trong khu vực mà còn trên khuôn khổ toàn cầu.
Mặt khác Mỹ sẽ giảm quân và sự hiện diện quân sự ở châu Âu. Một trong những diễn đạt quan trọng nhất của khuynh hướng này là mở mang vai trò của Trung Quốc trong các hoạt động giữ giàng hòa bình của Liên Hợp Quốc.
Ngoài ra, theo chiến lược mới, Mỹ sẽ củng cố và phát triển mối quan hệ với các đồng minh và các lực lượng liên minh. Theo các chuyên gia, Mỹ sẽ tiếp chuyện dùng vị thế siêu cường của mình để "bảo vệ quyền tự do tiếp cận các khu vực nằm ngoài thẩm quyền của bất kỳ ai ". Hơn nữa, trong khu vực này còn có các đồng minh truyền thống của Hoa Kỳ (Hiệp ước phòng vệ chung Mỹ - Philippines trong năm 1952, Hiệp ước ANZUS (Australia - New Zealand - Hoa Kỳ năm 1952), Mỹ- Hàn năm 1954, Hiệp ước quốc phòng trong khu vực Đông Nam Á giữa Hoa Kỳ, Pháp, Úc, New Zealand, Thái Lan và Philippines và Hiệp ước Mỹ-Nhật năm 1960).
Chứng cớ là việc xây dựng, trang bị quân đội của các nước lớn trong khu vực với kinh phí tăng mạnh mẽ như Mỹ, Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc. Phát triển xung quanh các khu vực xung đột liên can trực tiếp đến tình hình quân sự-chính trị trong khu vực ATP.
Điều đó có tức là nếu bị tiến công bằng một số lượng lớn tên lửa đạn đạo hạt nhân thì hệ thống phòng ngự tên lửa của Mỹ không thể bảo vệ. Tổng thống Obama, ngày 5 tháng 1 năm 2012 đã phát biểu, chiến lược Quốc phòng mới của Mỹ sẽ phải cắt giảm tiêu pha trong thập kỷ tới là gần nửa nghìn tỷ USD. 000 người trong năm 2007. Thí dụ, trong tháng 6 năm 2005, tình báo Mỹ đã ghi lại thí nghiệm thành công tên lửa mang đầu đạn hạt nhân của Trung Quốc SLBM JL- 2 lớp (Tszyuylan -2).
Tên lửa này có thể tiến công mục tiêu ở khoảng cách lên đến 7200 km. Về chất lượng cũng như số lượng, hải quân Mỹ vượt xa hải quân Trung Quốc. Mối quan hoài đặc biệt của các nhà phân tách quân sự phương Tây là một thực tại gần như tăng gấp đôi số liệu thống kê chính thức của Trung Quốc cho tiêu pha quân sự.
Không thể phủ nhận thực tiễn về những thay đổi lớn trong việc xây dựng quốc phòng của Trung Quốc. Cụ thể là việc trang bị vũ khí và đào tạo Lực lượng phòng ngự của Nhật Bản để đối đầu với khả năng xâm chiếm các hòn đảo phía nam của quân thù (có nghĩa là ám chỉ Trung Quốc ).
Và càng ngày sự găng tay càng leo thang, Trung Quốc có ích quốc gia riêng của mình, để bảo vệ và thực hành đảm bảo ích lợi đó, và điều này, lần lượt, được kết hợp với mô hình của chính sách quân sự giờ của Trung Quốc, chừng độ khả năng quân sự và sự hiện diện của Bắc Kinh trong khu vực. 000 người năm 2004 xuống 2. Dự thảo về ngân sách liên bang của Hoa Kỳ, trình lên Thượng viện của Tổng thống Barack Obama ngày 13 tháng 2 năm 2012 là cung cấp cho hệ thống phòng ngự tên lửa trong năm tài chính 2013 lên 9,7 tỷ USD ( năm 2012 là 8,6 tỷ đô la, năm 2010 là 7,8 tỷ đô la).
Trong thực tế, công việc này liên tưởng đến việc dự của Trung Quốc đối với Đài Loan và các điều kiện đưa ra của Bắc Kinh nhằm thiết lập quyền kiểm soát vùng lãnh thổ đảo tranh chấp ở biển Đông và biển Hoa đông. Trong những năm gần đây, Trung Quốc chóng vánh xây dựng khả năng tấn công và sẵn sàng tranh đấu của quân đội, bằng cách trang bị các khí giới mới nhất.
Sự đối đầu giữa Mỹ và Trung Quốc ở thanh bình Dương Tuy nhiên, ở khu vực này vẫn bị chi phối bởi các lực lượng quân sự của Hoa Kỳ và các đồng minh.
Tiêu pha quân sự của Mỹ đã tăng hơn 2 lần từ 301,7 tỷ đô la trong năm 2000 lên 661 tỷ đô la trong năm 2009, điều này cho thấy một cuộc chạy đua vũ trang ở các nước ATP trong thập kỷ trước tiên của thế kỷ mới. Sự gia tăng nhanh chóng ngân sách Quốc phòng Trong thập kỷ trước tiên của thế kỷ XXI, tiêu pha quân sự trong khu vực ATP tăng đột biến.
200 km từ bờ biển của Trung Quốc. Mỏng của Úc trong năm 2011 về tình hình quân sự trong khu vực ATP cho biết về sự hiểm của các loại khí giới của Trung Quốc cho hàng không mẫu hạm Mỹ ở khoảng cách lên tới 1. Trước nhất, đó là do sự hiện diện của trữ lượng nguồn năng lượng chưa được phá hoang trong các khu vực này.
Hiện, Trung Quốc đang hoàn thiện việc xây dựng tàu sân bay đầu tiên và quan tâm đến việc mua lại của một phi cơ chống chọi trên hàng không mẫu hạm của Nga.
Quốc gia, chính sách đó được hỗ trợ bởi sức mạnh kinh tế và quân sự của giang san. 400 phi cơ, hạm đội Hải quân gồm hạm đội thứ 3 và thứ 7 (190 tàu chiến và tàu tương trợ, bảy hàng không mẫu hạm hạt nhân, đóng tại 35 cứ). Nga là nước truyền thống giữ vai trò của một trong những nguồn chính bán khí giới và thiết bị quân sự cho quân đội Trung Quốc.
Bắt đầu từ năm 2006, các chương trình quân sự của Hàn Quốc trong 15 năm tới sẽ được giải ngân đến 550 tỷ đô la, trong đó ưu tiên mua tàu bay tranh đấu và tàu chiến. Sau khi giảm số lượng quân đội Mỹ sẽ chẳng thể tiến hành hoạt động quy mô lớn, thời kì lâu dài, và thậm chí cả các cuộc tấn công nhỏ sẽ ít hơn do nguồn lực hạn chế.
Tức quân đội Mỹ sẽ chỉ tham dự một phần trong một cuộc xung đột lớn. Các chuyên gia SIPRI cho rằng Nga đã làm thay đổi ngành công nghiệp quốc phòng Trung Quốc như việc cấp phép cho Bắc Kinh tự sinh sản các khí giới (Su -27, phi cơ trực thăng Mi-17, tên lửa chống tăng và tên lửa hành trình chống hạm…).
Tại Mỹ, tăng lo ngại về sức mạnh càng ngày càng tăng về kinh tế và quân sự của Trung Quốc, mà tất yếu dẫn đến sự gia tăng ảnh hưởng chính trị của Trung Quốc trong khu vực châu Á - Thái Bình Dương và mất dần sự độc quyền về quyền lực kinh tế và địa chính trị khu vực của Hoa Kỳ. Nguyên tố này hội tụ và sửa đổi thuyết giáo quân sự của Mỹ và đồng minh ở Thái Bình Dương.
Bắc Kinh giảm biên chế quân nhưng đi liền với hiện đại hóa trang thiết bị.
Trong ngắn hạn, các nhà phân tích phương Tây không coi xét khả năng giả thuyết của một cuộc xung đột quân sự giữa Mỹ và Trung Quốc, nên mối quan hệ giữa hai nước, không phải là các mối đe dọa đến an ninh khu vực. Mỹ đang cắt giảm kho khí giới hạt nhân, cũng như phải coi xét lại vai trò trong các chiến lược quốc phòng của mình.
Về quân sự-chính trị, ATP được chia thành các liên minh quân sự-chính trị như Nhật Bản, Hàn Quốc và Mỹ, khối kinh tế-chính trị của các nước ASEAN, còn Trung Quốc và Triều Tiên.
Từ một quan điểm tinh thần hệ, các thuyết giáo quân sự - chiến lược nhằm chống lại thứ tự thế giới đơn cực của Trung Quốc, trong tuyên bố chính thức Trung Quốc sẵn sàng chịu trách nhiệm hoàn toàn về sự hòa bình và ổn định đối với những bất ổn chính trị và các mối đe dọa và thách thức của thế kỷ 21 để tiến tới một thế giới đa cực. Một trong những đích chính - giảm đáng kể lực lượng mặt đất và dựa nhiều hơn vào khả năng của lực lượng không quân và hải quân để kìm giữ Trung Quốc hoặc những kẻ thù khác như Iran hoặc Triều Tiên.
Theo các chuyên gia, một tầm nhìn mới của Bộ Quốc phòng Mỹ quyết định về các vấn đề ngân sách, mặc dầu sự chấp nhận của Tổng thống Obama và Bộ trưởng Quốc phòng Panetta về sự điều chỉnh xài quân sự. Không ngờ gì, khu vực châu Á hiện nay đối với Hoa Kỳ là rất quan yếu, có tầm chiến lược. Hệ thống này được tích hợp vào hệ thống Aegis trên tàu chiến. Mức độ du nhập vũ khí của Bắc Kinh giảm mạnh trong năm 2010, tương đương với những năm 90 của thế kỷ trước (quan hệ đối tác chiến lược giữa Nga và Trung Quốc đã được công bố vào năm 1996).
Phát triển chính trị và kinh tế trong khu vực ATP phần lớn là bởi sự ảnh hưởng và bảo trợ của Hoa Kỳ.
Các lực lượng hạt nhân chiến lược của Trung Quốc được đặc trưng bởi một số lượng lớn các hoả tiễn đạn đạo, tên lửa tầm ngắn và tầm trung, sinh sản và xây dựng những vũ khí mà không bị giới hạn bởi bất kỳ điều ước nào, không giống như Hoa Kỳ và Nga đã ký kết trong năm 1988 Hiệp ước cắt giảm vũ khí hạt nhân.
000 người. Ngày nay, Trung Quốc có lực lượng quân sự mạnh đáng kể trong khu vực. Vắng cũng cho rằng "Trung Quốc đặt các hoả tiễn đạn đạo và hành trình có khả năng trong một vài giờ có thể phá hủy các căn cứ Mỹ tại Guam, Nhật Bản và những nơi khác". Bằng việc thực hành đúng đắn và hiệu quả Trung Quốc đã phát triển kinh tế trong nước một cách mạnh mẽ. Cho đến nay, Mỹ là nhà nước độc nhất có thể đảm bảo an ninh bờ cõi, bảo vệ quân đội, cũng như các lực lượng đồng minh trên các mối đe dọa tên lửa có hạn chế.
Trên phương tiện truyền thông, Hoa Kỳ đã không coi Trung Quốc là một kẻ thù tiềm ẩn, nhưng trong các công bố vào đầu năm 2011, chiến lược quân sự của Mỹ nói nhiều về sự tăng trưởng sức mạnh quân sự của Trung Quốc.
Thực tiễn này có thể được giải thích bởi sự định hướng lại sinh sản trong nước của Trung Quốc về khí giới và thiết bị quân sự đi cùng với sự sao chép các công nghệ nhập khẩu để tạo ra thiết kế riêng cho mình.
Số lượng quân của Hải quân Trung Quốc trong năm 2010, theo Viện Quốc tế Nghiên cứu Chiến lược Londonlà 215. Và nếu chiến tranh lạnh đầu tiên xảy ra để chống lại Liên Xô, còn hiện giờ trung tâm mới sẽ cốt là vào khu vực ATP. Trong những năm gần đây, Trung Quốc đã có độ tăng trưởng về số lượng và nâng cao chất lượng của các lực lượng hạt nhân chiến lược. Đặc biệt, Viện Nghiên cứu Quốc tế hòa bình (SIPRI) trong năm 2004 cho thấy xài quân sự theo ban bố của Trung Quốc cốt yếu là dành để tài trợ cho quân đội Trung Quốc, trong khi kinh phí cho nghiên cứu phòng vệ căn bản, phát triển và đương đại hóa của khu phức hợp quân sự là nguồn ngân sách khác như từ nguồn Quỹ nghiên cứu và phát triển sản phẩm mới.
Theo SIPRI, khoảng 30 % kim ngạch xuất khẩu khí giới toàn cầu từ Mỹ, 23-24 % là Nga. Về lý thuyết, trường hợp xấu nhất thì các khu vực vị trí trước tiên và thứ hai của hệ thống phòng vệ hoả tiễn nhà nước Hoa Kỳ (California và Alaska) có thể đánh chặn và phá hủy các đầu đạn hạt nhân của Bắc Kinh.
Ngoài các tàu chiến của Hải quân Mỹ, hệ thống Aegis được trang bị trên 6 tàu của Hải quân Nhật Bản, 3 tàu hải quân Hàn Quốc và 3 tàu Hải quân Úc. Yếu tố này đã tụ tập và sửa đổi thuyết giáo quân sự của Mỹ. Mỹ ủng hộ đối với các hiệp hội như ASEAN, ARF và APEC, nghĩa là các tổ chức và diễn đàn này cho phép Mỹ duy trì vị trí dẫn đầu trong khu vực ATP.
Còn Úc phân bổ 279 tỷ đô la cho chương trình 20 năm xây dựng lực lượng vũ trang của họ, trọng tâm là việc xây dựng các tàu chiến mới.
Ước tính của trọng điểm Nghiên cứu chiến lược guốc tế (CSIS) các lực lượng hạt nhân chiến lược và chiến thuật của Hoa Kỳ, Trung Quốc và Nga trong một số trường hợp không trùng khớp với thong báo được cung cấp.
Như các nhà phân tích SIPRI, sự hiện diện toàn cầu ngày càng tăng của Trung Quốc có tức là nâng cao nhận thức và sự dự của sơn hà trong phát triển kinh tế và chính trị quốc tế. Hoài quân sự của Nhật Bản, trái lại, cho thấy không có đổi thay đáng kể trong suốt thập kỷ, vào năm 2000 là 45,8 tỷ đô la và trong năm 2009 là 51,022 tỷ đô la.
Theo trọng tâm phân tích buôn bán khí giới thế giới (TSAMTO ), trong năm 2010, Lầu Năm Góc đã nhận được gần 700 tỷ USD.
Tuy nhiên, bất chấp sự gia tăng mau chóng của quan hệ hợp tác quân sự - kỹ thuật với Trung Quốc trong tuổi 2004-2006. Của Hoa Kỳ. Hiệu suất cao của radar băng tần kép có thể dễ dàng phát hiện và tách cùng lúc nhiều mục tiêu.
Nhằm duy trì ảnh hưởng của mình, Mỹ vẫn tiếp kiến triển khai lực lượng vũ trang và củng cố các mối quan hệ song phương, đặc biệt là với các đồng minh tin gồm Nhật Bản, Úc và Hàn Quốc. Trong khu vực ATP là nơi tụ hợp một lực lượng lớn quân đội Mỹ với biên chế khoảng 300. Điều này dẫn tới sự gia tăng mạnh trong tiêu quân sự lây lan sang hết thảy các nước Thái Bình Dương, không chỉ Hoa Kỳ và Trung Quốc.
Hàn Quốc trong 10 năm, xài quân sự tăng gần gấp đôi từ 13,8 tỷ USD trong 2000 lên 24,059 tỷ đô la trong năm 2009, mặc dù đã giảm trong tiêu quân sự trong cuộc khủng hoảng trong năm 2009.
Chính sách của Mỹ trong khu vực ATP nhằm mục đích tiếp tục thực hành loại bỏ và ngăn ngừa sự xuất hiện của các rào cản mới đối với các lợi. Trong bối cảnh về sự cắt giảm của các lực lượng hạt nhân của Mỹ và Nga do hiệp định song phương, thì số lượng khí giới hạt nhân của Trung Quốc vẫn đang là một dấu hỏi lớn, mặc dầu kiên cố rằng số tàu sân bay và đầu đạn hạt nhân Trung Quốc kém hơn so với cả hai cường quốc hạt nhân Nga và Mỹ.
Tuy nhiên theo báo cáo hàng năm của Hoa Kỳ thì ăn tiêu quân sự thực tế của Trung Quốc gấp 1,7-2,6 lần so với số lượng mà Bắc Kinh ban bố. Tuy nhiên, Trung Quốc vẫn là nước có số quân đông nhất thê giới. Sự gia tăng ăn xài quốc phòng chính thức của Trung Quốc là gần gấp 5 lần trong 10 năm, từ 21,743 tỷ đô la trong năm 2000 lên 100,425 tỷ đô la trong năm 2009.
Đồng thời, lực lượng quân sự của Mỹ trong khu vực ATP, và sự hiện diện ở Trung Đông sẽ vẫn là đáng kể.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét