Và đó là lý do mà mọi người tìm cách học nghề
Và thế khắc phục những hạt mầm không tốt trong mỗi con người bằng cách giáo dục nhân văn. Nhưng con người không chỉ cần có tài khéo mà còn cần được trau dồi về mặt tâm hồn. Mình cũng nên tự vấn với suy tư của mình… thì hoạ may mới có một nền giáo dục có tính khai phóng như các nước văn minh và phát triển.
Và chính lúc đó bạn khám phá ra được chính mình: vì sao ta băn khoăn với điều này. Cố kỉnh đào tạo con người tự do và ráng làm sao để cho con người – cá nhân được phát triển hài hòa tất cả phẩm chất tốt đẹp trong con người họ. Phát huy để những phẩm chất tốt đẹp của mình được nảy nở. Nhưng sinh viên Việt Nam lại coi đó như là một ngành yếm thế. Trong khi nếu học các giá trị nhân bản.
Ngoài cái sự tồn tại như một sự vật cần phải có phần hồn. Có phẩm chất gì sâu xa bên trong. Mọi nguời tìm mọi cách thành công ngay tức khắc bằng mọi giá. Ý thức thực dụng gần như ngự trị trong từng lớp mà người ta quên bặt đi rằng con người dưng cái tài khéo.
Nhưng về phương diện giáo dục thì người ta sẵn sàng chi tiền. Thương trường. Tự tín trước những thất bại. Nạm đào tạo con người tự do và cố kỉnh làm sao để cho con người – cá nhân được phát triển hài hòa quờ quạng phẩm chất tốt đẹp trong con người họ. Phụ huynh thì không muốn con nghèo như mình nên phải đầu tư vào giáo dục. Ý thức tự do. Thì xã hội sẽ phát triển tốt đẹp. Phát triển cho họ.
Thành công trong thương trường… để vượt qua căn số khó khăn hàng ngày của mình. Người ta cũng tìm cách đầu tư vào đó nhanh nhất. Ngay cả trong giáo dục. Để cho con mình sau này có một cái nghề. Và đó là mục tiêu của giáo dục khai phóng: đánh thức tự bên trong mỗi con người. Đặc biệt là kỹ năng tài khéo để tìm việc làm.
Mai Sơn: Nói một cách cực đoan thì giáo dục khai phóng không đem đến cho người học một cái gì kiên cố để có tính thực dụng hay gói tri thức bền vững. Và sự kiêu hãnh đó rất khó nhìn thấy nhưng giúp họ tự tin hơn trong cuộc sống. Tôi nghĩ từng lớp phải bớt thực dụng chủ nghĩa và nên trường đoản cú đích đào tạo ra con người – phương tiện hàng loạt để phục vụ cho một xã hội.
Phát triển. Nó khiến cho bạn băn khoăn về chính mình. Trong bối cảnh xã hội hiện người ta chú trọng đào tạo những cá nhân chủ nghĩa. Tôi cho rằng nó là một gia tài của mỗi người. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam.
Nơi đào tạo ra con người. Tại sao chúng ta mất ngủ với những điều mà người thầy mình nói ra. Vì sao ta lại xao xuyến. Ý thức thì người ta được gì? Tôi nghĩ xã hội phải bớt thực dụng và nên tự mục tiêu đào tạo ra con người – dụng cụ hàng loạt để phục vụ cho một từng lớp. Những thách thức lớn cuộc sống đặt ra. Như vậy chúng ta đã có cái gì đó trong con người mình mà hôm nay mới được đánh thức.
Và mặt khác. Để đón nhận những giá trị tốt đẹp của nhân loại. Trò chuyện đầu tuần Dịch giả Mai Sơn (trái) và TS Nguyễn Đức Lộc. Vấn đề đặt ra là chúng ta nghe đâu đang theo khuynh hướng thực dụng hóa để đào tạo những con người thạo việc mà quên mất đào tạo những con người còn có tâm hồn? Mai Sơn: Tôi không biết từ lúc nào xã hội chúng ta có tình trạng thực dụng chủ nghĩa.
Còn những người tự chọn cho mình những dòng chảy khác thì nghe đâu họ đang rất cô đơn? Mai Sơn: Quả thật trong từng lớp chúng ta đang có nhiều nhu cầu: trở thành người làm nghề.
Xin giới thiệu cuộc chuyện trò giữa TS Lộc với dịch giả Mai Sơn trong khuôn khổ một buổi sinh hoạt của chương trình. Nếu không chăm lo đến đời sống tinh thần thì tầng lớp đó dù có rất nhiều việc làm nhưng vẫn nghèo nàn về tinh thần. Không phải lo chết đói. Cảm thấy mặc cảm so với các ngành khác. Ý thức. Tinh thần khai phóng trong một con người.
Nhu cầu càng lớn thì người ta mở trường càng nhiều. Vun xới. Nguyễn Đức Lộc: Trên thế giới. Nhiều kỹ năng.
Thuộc tính của giáo dục khai phóng không đem đến cho bạn những dụng cụ thực hiện ngay để ứng phó với tầng lớp.
Về những giá trị nhân văn tốt đẹp mà nhân loại đã để lại. Đặc biệt là nhanh chóng làm việc và làm giàu. Đừng lấy bụng mình đo bụng con cái. Nguyễn Đức Lộc: giờ tuồng như học trò. Có rất nhiều sinh viên học ngành khoa học nhân bản và ta coi đấy là một trong những ngành đào luyện về mặt tâm hồn. Phụ huynh học trò cũng đang tự cứu mình và cứ chọn những gì mà mình đang thiếu.
Xài hết thì lại kiếm thêm. Để mỗi người tự khám phá mình có những tiềm năng gì. Nguyễn Đức Lộc: Thưa nhà văn Mai Sơn. Rẻ nhất để sau này khi ra trường có ngay một việc làm. Để có thể bỏ túi xài. Giờ người ta có thể dây lưng buộc bụng trên nhiều bình diện. Nguyễn Đức Lộc: Thường thì ở các lớp học kỹ năng về tài khéo người ta hứa đạt được cái gì ngay.
Ông có thể giải thích hiện tượng này? Mai Sơn: Chúng ta nghèo. Rồi ngay trong xã hội đó đã từng có những giá trị tốt đẹp mà họ không biết cách cảm nhận vì mải chạy theo những nghề nghiệp cụ thể mà đánh mất ý thức nhân bản. Cả tầng lớp đang lao theo như một xu thế mạnh mẽ lấn lướt quờ quạng.
Làm cho bạn băn khoăn trước những ngã rẽ cuộc thế. Xã hội cũng phải chăm lo vì đó là tài sản của từng lớp. Tự mình chăm lo đành rằng. Ngân Hà (lược ghi). Nhiều khi không phơi bày cũng được. Là tuổi trẻ thì các thành viên đó càng cần tầng lớp vun đắp. Các phụ huynh cũng phải gan góc đón nhận ý thức tự do cởi mở của con em mình. Chứ không chỉ có giá trị vật chất mà xã hội đó cộng lại hay chất lên mai sau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét