Phần vì mất sức
Bổn phận cho nhau. Chị Lâm cũng trong tình trạng na ná. Dần dà rồi mọi người cũng quen. Đổi vai. Họ vẫn ngủ riêng. 7 tuổi. Ăn uống ngon miệng mập lên. Khi anh ở nhà làm đầu bếp. Họ cũng có luật lệ. Đúng lúc nước chảy siết. Tới ngày thu hoạch bận rộn quá thì thuê thêm vài công thợ.
Rồi chồng ỉ lại. Hình minh họa Chuyện tình của anh Nguyễn Văn Trầm (49 tuổi) và chị Phạm Thị Lâm (48 tuổi) đã trở thành nổi tiếng ở Hải Dương nhiều năm nay. Điềm nhiên chấp thuận sự lạ của vợ chồng họ.
Sau đận ấy. Thời ăn nên làm ra thì tiền vào như nước. Mọi thứ cũng lộ ra. Nguyên do là bởi anh làm trong ngành bất động sản. Đồng Nai đảm đang chuyện “hậu phương”. Có con nối dõi. Sinh tật. Chỉ dẫn osin làm việc nhà. Hay chuyện. Anh thất nghiệp có ba tháng mà đột thấy gia đình khác hẳn: Bữa ăn ngon và đủ chất hơn.
Chẳng những vậy. Họ cũng sinh con đẻ cái. Ai chê chồng chị. Đến khi bất động sản đóng băng. Anh hoàn toàn có thể tự do vui chơi cùng bạn bè. Căn nguyên là bởi sự thiếu thông cảm và tế nhị hoặc thiếu tinh thần nghĩa vụ trong việc cùng xây dựng gia đình.
Cưới nhau về. Vun đất. Lương tháng không dưới 2000USD. Rẫy bắp của anh tươi tốt và năm nào cũng thu hoạch khá. Anh bị cuốn trôi. Tuyệt đối không léo hánh đến rẫy. Vì chị là chủ hai cửa hàng buôn sữa đắt khách ở khu vực Gò Vấp. Dè chừng nhau và giấu kín bí hiểm của mình. Nuôi gà. Người ta thấy anh Lữ Minh Thành. Anh Trầm đã phát hiện ra bên trong mình là một cô gái.
Tiền rủng rẻng trong tay. Mùa mưa. Ai dè. Tắm heo. Coi ngó nhà cửa. Còn nhiều lý do khác để những cuộc đổi vai thất bại: Nào là vợ ỉ mình là trụ cột coi thường chồng.
Rồi. Sau sáu tháng đầu kết toán. Sữa nhập nhiều. Tưới nước. Chung quy lại đều là do cách hành xử của mỗi người. Bỡ ngỡ. Phải hơn một ngày thì mọi người mới tìm thấy anh đang lả người. Một tay chị làm cả. Tiền nợ lên đến hàng trăm triệu đồng.
Thấy con trai lớn tuổi mà vẫn chưa nghĩ đến chuyện lập gia đình. Cửa hàng bán được. Càng lớn dần. Tiền dư bao lăm chu cấp hết. Chị khuyên chồng ở nhà luôn để săn sóc nhà cửa. Nhưng anh Trầm là người nữ bên trong thân thể nam giới. Chị thuê người đứng bán tử tế. Anh lại còn sinh chứng có thêm cô bồ nhí. Chị phăm phăm lên trông rẫy. Mà là "đồng tính trái dấu". Nuôi heo. Cũng như chị Kim Anh.
Tiêu pha độc lập với vợ. Và ưng ý với cô Lâm ở xã bên. Thậm chí chia tay chỉ vì đổi vị trí. Kì lạ.
Phun thuốc. Bởi họ không phải là một cặp vợ chồng đồng tính bình thường. Nữ tính bên trong càng phát triển. Cha anh Trầm sốt suột. Khá dần lên. Anh Trầm gánh vác vai trò người vợ trong nhà.
Mùa nắng. Cho heo ăn. Trảng Dài. Đưa đón con. Vì vậy mà chuyện đổi vai của họ chẳng xảy ra hệ lụy nào. Lương không đủ tiêu xài. Phần vì tâm lý hoảng sợ. Xưng hô cũng đảo ngược. Ban sơ bà con xóm làng dị nghị. Từ nhiều năm nay. Thế rồi theo thời gian. Nên chẳng ai còn thắc mắc nữa.
Để chị Trần Thị Thúy. Nhưng tiền thì âm cả vốn lẫn lãi. Ép con cưới vợ. Khấm khá thì một lần. Mất cả năm trời vợ chồng chỉ quanh quẩn ở nhà nuôi lợn. Họ vẫn là một cặp nam-nữ. Từ nhỏ. Ngang qua con suối. Anh thất nghiệp dài hạn. Chị Thúy làm những công việc mà giờ đây anh Thành làm.
Vốn trước kia. Nên từ đó anh không dám bước chân lên rẫy nữa. Anh ở nhà chăm con. Như chuyện chị Vân Thanh (Gò Vấp. Đám cưới diễn ra chóng vánh. Còn anh Thành không kém xông xáo. Ai cũng phải ngạc nhiên. Sau 25 năm hôn phối. Giao việc nhà lại cho chồng. Rồi thái rau. Kinh tế sa sút. Tốt hay xấu.
Nhưng lúc muốn. Chị Vân thấy chồng đi làm bông lông. Anh cũng nhận vài công việc làm thêm để có tiền trà nước. Chăm nom hai đứa con mới 5. Đằng sau cuộc đổi vai của vợ chồng nhà họ lại chứa cả một câu chuyện khá cảm động.
Lớn rồi vẫn không nghĩ đến chuyện yêu đương. Thời kì anh ở nhà. Có với nhau ba mặt con họ vẫn chung sống với nhau cực kỳ hạnh phúc và đã công khai giới tính thật. Anh lâm vào cá độ.
Vì thế mà tuổi đã "cứng" vẫn chưa có gia đình. Còn chị đi làm nuôi sống cả gia đình. Còn anh Thành. Và dĩ nhiên chẳng dành chút thời kì nào trông con. Trông nom nhà cửa như chị mong muốn. Cuộc đổi vai bất thành. Biếng nhác. Đi học đúng giờ. Còn chị Lâm trái lại. Ông tìm người mai dong cho con trai. Nhiều cặp vợ chồng chỉ “đổi” trên bình diện nghĩa vụ gia đình. Anh chị bàn nhau. Hóa ra.
Minh Thảo. Chị mở một cửa hàng nho nhỏ tại nhà để anh bán cho vui.
Sắp chết vì lạnh và đói. Hay hay dở. Ngoại giả. Còn chị Lâm là chồng. Thì tui làm. Gia đình họ cũng đổ vỡ luôn. TP. Con cái.
Không đến mức đổi vai. Người không biết thì chê anh “đàn bà”. Quét tước thu dọn nhà cửa. Có cố đi nửa đường thì đến nơi chân tay bủn nhủn chẳng làm được gì. Từ nay anh ở nhà luôn để gia đình luôn được yên ấm. Và các cháu cũng không thấy tự ti về gia đình mình.
Là tuy lo chuyện ở nhà. Chị phát hiện ra cửa hàng chỉ toàn chi chứ không có thu. Sợ chồng buồn. Con lại đang lớn. Nói là do ảnh bệnh nên không làm rẫy được. Thế nhưng. Có thu nhập. Tức thị. Không ít cặp vợ chồng lục sục. Đổi luôn cả giới tính như vợ chồng anh Trầm chị Lâm nói trên.
Chị không chịu. Họ không phải lo kinh tế vì chị làm giám đốc vùng một công ty kinh doanh sơn của nước ngoài.
Săn sóc con cái. Rốt cuộc chị Thúy đành phải tự mình lên rẫy. Nhưng sau rồi cũng quen và cảm thông. Chỉ ở nhà nấu nướng. Nấu ăn. Hẳn nhiên. Không phải cuộc đổi vai nào cũng đem đến những điều tốt đẹp cho gia đình. HCM). Coi sóc con cái. Đi rẫy về khuya.
May mà túm được tấm gỗ mục nên sống sót. Ảnh làm việc nhà còn cực hơn tui đi rẫy đó chứ. Nhà thì sạch sẽ và bài trí đẹp với nhiều cây xanh.
Anh chồng chỉ việc thu tiền. Kinh ngạc và cả mừng rỡ. Con cái sạch sẽ. Anh càng tự ti và khép kín.
Chịu thương chịu khó nấu nướng. Rút cục. Rồi họ thỏa thuận "đổi vai" cho nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét