Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

Dù đặc biệt có đi bốn phương trời.

Không phải là người Hà Nội mà khi xa, nỗi nhớ kết tinh lại thành tiếng hát da diết đến xao lòng, thì nỗi nhớ từng góc đường, từng ngõ phố của người Hà Nội khi phải rời mảnh đất mình sinh ra, lớn lên sâu nặng biết nhường nào.

Lời thơ của họ mộc mạc, thật thà, nhưng khôn xiết truyền cảm. Với họ, được đãi đằng xúc cảm của mình là niềm vui và hạnh phúc lắm rồi. Họ cũng không nhiều dụng công kiếm tìm ngôn từ, tiết điệu với những thi pháp phức tạp.

Tôi nào nghĩ xa xôi, sẽ in sách, quảng bá tên tuổi. Mấy chục năm đã trôi qua, nhớ lại chuyện xưa, ký ức đưa bà trở lại với từng con phố cổ, từng mái nhà rêu phong Hàng Đào, Hàng Ngang giờ đây thành máu thịt đời người.

Đơn giản, họ bày tỏ cảm xúc của mình và cùng san sẻ ái tình Hà Nội với bạn bè. Bài thơ “Hoài niệm Thủ đô” tôi viết trong niềm cảm xúc sâu nặng của một con người sống, suy ngẫm cảm nhận về tình yêu quê hương, tình yêu đất nước.

Họ không làm văn, làm thơ như những cây bút chuyên nghiệp. Họ gặp gỡ, làm sống lại những kỷ niệm trong miền ký ức, và họ đãi đằng lòng mình trên từng trang viết. Có gặp gỡ những người Hà Nội đang sống ở TP HCM, mới cảm hết tình yêu của họ sâu nặng nhường nào. “Muốn ôm Thủ đô vào lòng/ Ru mình say trong câu hát/ tự hào ngàn năm Thăng Long…”. Các chiến sĩ tự vệ thành Hoàng Diệu lặng lẽ giã từ Hà Nội, những con đường heo may trầm tư mặc tưởng đêm đông.

Tôi nghĩ đời người, dễ ai có được. Và tháng 10-1954 những đứa con yêu dấu của Hà Nội đã giữ trọn lời thề, trở về giải phóng Thủ đô. Giọng bà xúc động: - Tôi hạnh phúc vì mình là người Hà Nội. Hãy đọc và lắng nghe trái tim người đàn bà đã từng là đội viên “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” những ngày đầu kháng chiến.

Là đội viên “Cảm tử”, là quân nhân Cụ Hồ, là chiến sĩ Điện Biên Phủ…, có 3 danh hiệu ấy trong đời một người phụ nữ, là hạnh phúc lớn lao mà Hà Nội đã cho tôi được hưởng.

Mỗi con đường, mỗi gốc sấu, hàng me và cả tiếng ve ran một thời thiếu nữ, một thời đạn bom… đi vào thế cuộc tôi, kết tinh thành nỗi nhớ, tình yêu, thành niềm kiêu hãnh, tự hào. Nhạc sĩ Hoàng Hiệp, một người Lục tỉnh, chỉ sống ở Hà Nội hơn 20 năm, thế mà trái tim ông luôn hướng về miền đất ấy như nỗi nhớ đẹp nhất của thế cuộc. Làm thơ, chỉ là thanh minh và cùng san sẻ với bằng hữu Hà Nội , những người cùng thời đang sống ở TP HCM và truyền lại cho con cháu trong gia đình tình Hà Nội da diết của người bà, người mẹ của mình.

“Dù có đi bốn phương trời/Lòng vẫn nhớ về Hà Nội/ Hà Nội của ta, Thủ đô yêu dấu…” - bài hát của ông là một trong những ca khúc đặc sắc viết về Hà Nội.

“Lại nhớ mùa đông năm ấy/ Se se cái rét nàng bân /…” Vâng, mùa đông năm ấy với bà vàng anh là những ngày bi hùng nhất của Hà Nội.

Bà đang sống lại những ngày đầu bước vào năm 1947. Những câu chuyện kể trung thực, những vần thơ bật lên từ xúc cảm.

Người nữ tự vệ Hoàng Anh năm xưa, đã là quân nhân Cụ Hồ, đã từng dự chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy. Kính Hiền. Hướng về Việt Bắc xa xôi nghìn trùng, lòng hẹn với mình…Ta sẽ trở về.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét