Kể từ khi quen anh, vì thương anh gia đình cũng không mấy khá giả cho lắm nên mỗi khi thấy người ta có gì là em lại sắm sanh cho anh
Em yêu anh quý anh vì anh hiền lành, tốt bụng hay viện trợ bạn bè mỗi khi ai đó cần anh. Mỗi khi đi chơi anh thường đèo em trên chiếc xe Dream tàng tàng của ba anh (chứ anh đến giờ vẫn chưa có xe đi lại) nhưng em vẫn cảm thấy vui vẻ thoải mái.
Thoạt tiên quen nhau hai đứa tụi em hay bị mọi người nói ra nói vào. Dạo gần đây anh thẳng tuột liên lạc lại với em, nhắn nhe hỏi han sức khỏe của em. Giờ em không biết làm sao cả các anh chị ạ vì tình cảm em dành cho anh đã hết.
Đến nhà anh, em chỉ toàn mặc váy đầm tới đầu gối mà mẹ anh lại nói em ăn mặc hở hang. Anh muốn em quay lại và nói gia đình anh đã hài lòng em.
Những thứ mà trước kia quen anh, em đã không dám dùng tới. V. Đến khi học hết kỳ 2 thì hai đứa thiên nhiên bị mọi người trong lớp gạt. Nhưng cho dù bị người ta nói ra nói vào, em vẫn nhất định giữ quan điểm của mình. Nói ra thì thấy kì kì nhưng đến nỗi cắt tóc em cũng phải dẫn anh đi vì anh chẳng bao giờ quan hoài gì đến mấy thứ ấy cả cứ để lộm thuộm như vậy. Gia đình anh có vẻ không thích em khi anh dẫn em về nhà.
Em nghe anh kể mà thấy tủi hờn quá. Anh lặng im đồng ý. Mẹ anh nói em ăn nói có vẻ già dặn, ăn mặc hở hang , tóc màu mè. Từ khi chia tay anh, em quay trở lại với chính mình, mang đồ thời trang, dùng điện thoai xịn, đi xe ga. Rồi thì bà nói nhìn em vậy chắc không biết làm gì trong nhà. Chào mọi người trong mục tâm tình Afamily! Đọc được bài viết: " Chết cười khi nhìn gái mặt đồ hiệu ngồi sau xe Dream " em cảm thấy phần nào hình ảnh của mình giống như cô bạn thân sành điệu của chị.
Nhưng mọi chuyện lại không được suôn sẻ như em mong muốn. V. Anh kể rằng, mẹ anh nói anh mà cưới em về thì em sẽ chiếm hết cái gia tài nhà anh (đất nhà anh mới được giải tỏa bồi thường). Từ khi chia tay anh, em quay trở lại với chính mình sành điệu.
Tóc em nhuộm nâu nâu tí còn thua cả màu tóc của chị gái anh thì mẹ anh nói màu mẽ. Những thứ mà trước kia quen anh, em đã không dám dùng tới. Em đành bùi ngùi đi chỉnh sửa lại mình. Biết là mình không sai nhưng em vẫn nhượng bộ gia đình anh vì không muốn anh buồn rồi cãi nhau với gia đình sẽ bị người ta nói là bất hiếu. Nghe anh kể lại em thấy buồn lắm nhưng em là con gái mà đôi lúc cũng phải cho em ăn diện tí chứ.
Xin mọi người cho em lời khuyên ạ!. Cưới về chắc anh khổ. Bởi không ai hình dung được một đứa con gái thành phố, sống đương đại như em lại chấp thuận quen một người vừa "cục đất" vừa quê mùa (đó là bạn bè em đánh giá về anh) như anh. Nhưng không hiểu vì sao ba mẹ anh vẫn lại ghét em đến vậy. Và mỗi lần tới nhà anh đều lặng im không dám làm gì quá quắt trước mặt ba mẹ anh.
Tất tần tật mọi thứ em đều sắm sanh cho anh không thiếu thứ gì. Lý do chỉ vì anh sợ mẹ anh buồn, sợ mẹ anh khổ vì anh. Từ đôi dép (phải nói vài chục đôi mới đúng) cho đến xống áo hàng hiệu , mũ nón.
Em mang đồ thời trang, dùng điện thoại xịn (Ip5, S3), đi xe ga. Nếu giờ mà quay lại em sợ mình sẽ bị đau khổ như trước kia nữa.
Nhưng ngặt nỗi cái số em kiếp trước không biết làm gì nên tội mà kiếp này em phải trả nhiều như vậy. Đáng lẽ thấy em như vậy anh phải đứng ra bên vực cho em thì ngược lại anh lại im lặng.
Chắc tại đòi hỏi về người yêu của em không cao nên đối với em như vậy là hoàn hảo lắm rồi. Em và anh ấy quen nhau khi em đang học năm đầu. Em mua quần dài mặc với áo sơ mi, nhuộm tóc đen lại.
Em không hề bị lung lay trước những câu nói chê bai về anh của những đứa bạn. Đến lúc này thì em chẳng thể chịu đựng nổi nên đã nói lời chia tay anh. Đời nào đồng tiền đối với nhà anh to lớn đến vậy sao? Nhà anh tôn trọng nó còn hơn cả tình cảm chân tình em dành cho anh suốt thời gian qua? hay gia đình anh từ trước đến giờ thấy em tỏ vẻ nghèo túng (vì em không muốn anh tự ti khi đi bên cạnh em) nên bởi vậy coi thường em? Nhà anh làm em thất vọng một thì anh ấy lại làm em thất vọng 10.
Em vô tư lự lắm nên chuyện mai sau em chẳng trộm nghĩ đến, cứ vậy mà cắm đầu vào yêu. Đối với em được đi chơi cùng anh là em cảm thấy vui lắm rồi nên mấy thứ ấy đối với em trở nên bất nghĩa. Hai đứa học cùng lớp nhưng ít khi trò chuyện với nhau vì em là một cô gái ít nói, trầm tính nên ít giao thiệp với bạn bè xung quanh.
Nói đúng hơn là họ có vẻ khinh em lắm. Còn chuyện em ăn nói trang nghiêm trước mẹ anh thì điều đó có gì là sai? Em cũng muốn chuyện trò "xì tin" lắm chứ nhưng lại sợ mẹ anh nói em lanh chanh này nọ. Em cũng ngay được những anh chàng đi ô tô đón đưa nên khi nhìn thấy em thay đổi vậy anh và cả gia đình có vẻ gì đó tiếc nuối (vì nhà anh đối diện trường em).
Rồi từ đó nảy tình cảm và sau vài tháng tìm hiểu thì em nhận lời yêu anh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét