Khi nó đã trở lại dạng xinh đẹp nhất, nó nhìn vào hình ảnh đề đạt của mình và nhận ra nó đúng là một bông hoa đẹp
Với tất tật tình, cô bé cho bông hồng vào nước, trong một chiếc lọ xinh đẹp nhiều màu và đặt nó cạnh cửa sổ. Bạn thân mến, nếu đích thực bạn muốn biết mình là ai, hãy quên đi tất những gì xung quanh, và chỉ nhìn vào trái tim mình mà thôi.
Đám cỏ dại xung quanh nó bị mê hoặc bởi sắc đẹp của nó, và chúng sống trong sự ham hương thơm và vẻ đẹp của nó. - Mình sẽ để nó ở đây, để bông hoa có chút ánh nắng - cô bé tự nhủ Điều mà cô không nhận ra là lần đầu tiên, bông hồng được nhìn thấy chính mình nhờ hình ảnh đề đạt từ cánh cửa sổ.
Bông hoa không hề biết rằng mọi người nhìn thấy nó là đều khen ngợi. Nó trắng như tuyết, cánh mịn như nhung, và giọt sương sớm tỏa sáng trên lá của nó như những viên pha lê chói lóa. Bông hoa không tự mình nhìn thấy nên không biết nó đẹp đến nhường nào. - Đây là mình ư? - bông hoa nghĩ. Và cô bé đã làm thế. Haley (Dịch từ Wattpad) Trong một khu vườn đầy bụi cây, giữa những đám cỏ dại, như từ thinh không, xuất hiện một bông hồng trắng.
Từng chút một, những chiếc lá của nó dần dần mọc lên, vươn thẳng về phía dữ, và bông hoa dần lấy lại vẻ ngoài của mình. Nó nghĩ: - Chà, tới giờ mình mới biết mình là ai, vì sao mình lại có thể không để ý tới điều đó cơ chứ? Bông hồng nhận ra nó đã sống những ngày mà không trân trọng vẻ đẹp của nó, không thể nhìn thấu con người nó, không hề biết thực sự mình là ai.
Bông hồng bắt đầu tàn và héo úa. Một ngày trời nắng và nóng, một cô bé đi dạo quanh khu vườn, nghĩ về những thang đẹp đẽ mà "Mẹ tự nhiên" đã trao tặng, bỗng nhiên cô bé nhìn thấy bông hồng trắng ở một góc bị quên lãng trong khu vườn. - Đã nhiều ngày từ lần gần nhất trời mưa - cô bé nghĩ - nếu bông hồng còn ở đây đến ngày mai, nó sẽ tàn mất.
Mình sẽ đưa nó về nhà và cho nó vào một chiếc lọ rất đẹp mà mình được tặng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét